Thứ Tư, 24 tháng 8, 2016

Góc Tâm Sự: Những Trái Tim Đi Lạc

Góc Tâm Sự: Một mình tôi cũng quen rồi. Mà đúng thật chẳng có ai để ý đến tôi mà chỉ có tôi đã tìm kiếm thứ không nên tìm mà thôi.
Trường đại học Bách Khoa Hà Nội những ngày đầu tháng 10.
Gần 11 giờ đêm, tại trạm dừng xe Bus những vị khách cuối cùng đang bị tống cổ xuống. Chuyến xe cuối chuẩn bị vào bến đỗ để nghĩ. Tôi lết cái thân xác mệt mỏi của mình trên đoạn đường vắng hướng về ký túc xá. Bầu trời tối mịt, đèn đang tắt dần, chiếu qua những tán cây cổ thụ bên đường trông thêm ảm đạm. Cảm giác đêm nay thật lạnh lẽo.
Trùm chiếc mũ Jacket lên đầu, tôi cố bước thật nhanh chỉ mong về đến chiếc giường ấm áp. Sau một ngày mệt mỏi với công việc, sáng nghe những bài giảng triết học trên giảng đường, chiều đi khắp các công trường xin tham quan để tìm kiếm thêm kiến thức cho bản vẽ thiết kế của công trình khoa học giang dở với lũ bạn, sức lực hoàn toàn rời bỏ tôi.
Lếch thếch một mình tôi thấy bản thân thật thảm hại. 20 tuổi nhưng tôi chẳng mấy để ý đến bản thân, quần jean bạc phếch, áo phông rộng thùng lùng, một đôi Sport đã cũ mà nếu người khác họ đã thay từ lâu. Tôi chẳng bao giờ ảo tưởng với vẻ bề ngoài khi đầu tóc của mình luôn rối.
Dường như một kẻ không có có hài hước, lại nhút nhát mỗi khi xuất hiện ở đám đông như tôi chẳng bao giờ nói đươc câu gì ra hồn. Lỡ có buột miệng vài câu kỳ lạ thì chỉ khiến nơi đó trở thành biển cười rộ lên như một rừng khỉ. Bạn bè cùng phòng tôi thường nhận xét một cách buồn rầu: “Nếu ngày nào đó có một cô gái để ý đến Duy thì tất cả động vật sẽ đi bằng hai chân”. Mỗi lúc như vậy tôi nghĩ: “Có lẽ là thế thật”. Nhưng thật ra tôi cũng chẳng mấy để ý đến những điều đó. Một mình tôi cũng quen rồi. Mà đúng thật chẳng có ai để ý đến tôi mà chỉ có tôi đã tìm kiếm thứ không nên tìm mà thôi.
nhung-trai-tim-di-lac-1
Đó là một buổi sáng mưa lạnh, nhà trường tổ chức hội diễn văn nghệ trong hội trường lớn. Tôi vốn không hứng thú với những điều đó nhưng lũ bạn trong phòng cứ kéo tôi đi. Tôi đành miễn cưỡng chui ra khỏi chăn, mặc vào chiếc Jacket màu xanh quen thuộc, xỏ dày vào hội trường cùng lũ bạn.
Đứng trước cổng, tôi đưa mắt về phía sân khấu. Khi ánh đèn bắt đầu chiếu xuống, tiếng nhạc vang lên, Duyên xuất hiện như một nàng công chúa trong bộ váy màu hồng, Góc Tâm Sự kiêu sa lộng lẫy. Tôi đứng nhìn đăm đăm, thằng bạn vỗ vai tôi:
– Không thấy thất vọng đúng không? Cô nàng có giọng ca ngọt ngào và xinh đẹp đó đang là đề tài nổi của trường đó.
– Vậy à.
Duyên học cùng khóa với tôi nhưng đúng hôm nay tôi mới thấy. Sau này nhờ đi cùng lũ bạn chúng tôi cũng được coi là bạn bè của nhau. Xung quanh Duyên không thiếu những lời ca tụng, tán tỉnh, một kẻ như tôi thì không là gì? Mỗi lần nói chuyện tôi chưa bao giờ đừng gần Duyên quá mức, chỉ mỗi ánh mắt cậu ấy nhìn tôi thôi cũng đủ thấy ngộp thở rồi.
Một buổi chiều, sau khi xem bản vẽ cùng lũ bạn tôi mệt mỏi nên gục đầu xuống bàn học và ngủ mơ. Trong giấc mơ tôi thấy Duyên đứng bên cạnh mình, cười nói vui vẻ. Tôi thấy cậu ấy từ chối những chiếc xe hơi sang trọng, leo lên sau xe đạp cũ kĩ cùng tôi vi vu lên đồi ngắm mây trời. Nơi đó cỏ xanh, gió hát tôi gối đầu lên chiếc áo khoác thơm và ấm của Duyên nằm nghe cậu ấy hát. Tưởng chừng như thế giới chỉ là của riêng tôi.
Nhưng một cơn gió lạnh thổi qua làm tôi giật mình hoảng hốt. Tỉnh dậy, tôi chộp lấy chiếc áo khoác mà trả lại cho Duyên. Cậu ấy cười, không nói gì. Sau một lúc hoàn hồn vì vừa rời giấc mơ tôi nhận ra còn một người nữa đang đứng bên cạnh. Linh. Cậu ấy là cô bạn cùng lớp với Duyên. Linh nhìn lạnh lùng, xa cách hơn hẳn. Thỉnh thoảng chỉ thấy Linh đi cùng Duyên hoặc là ngồi bên ghế đá chăm chú vào cuốn tiểu thuyết dày cộm nào đó mà cậu ta mới mua được. Thứ mà chỉ nhìn thôi cũng đã khiến tôi phát ngán. Góc Tình Yêu Ngay cả lúc này cậu ấy cũng chẳng để ý đến ai?
Duyên vẫn đứng trước mặt tôi:
– Có việc gì nữa không? Tôi hỏi ngô nghê.
– À…thực ra Duyên muốn nhờ Duy tý việc nhỏ…nhưng mà thôi.
Tôi kêu lên khi nghe từ “thôi” của Duyên:
– Việc gì thế Duyên nói đi, Duy sẽ giúp.
Thì ra cậu ấy đang muốn kiếm một chiếc túi màu hồng hiệu Hermes. Dạo này đang hót nên rất hiếm. Nhưng mà chỉ cần là thứ Duyên thích tôi nhất định cố gắng kiếm được. Tôi hứa với Duyên như thế.
Rời khỏi giảng đường tôi gọi ngay cho bà chị họ có cái shop kinh doanh túi xách tại Hoàn Kiếm. Theo thông tin thì bên chỗ chị còn một cái, nghe vậy tôi liền bắt xe Bus tới đó ngay, chị cho biết:
– Đây chưa phải loại I đâu nhưng mà đã rất hiếm rồi, còn cái màu hồng này thôi. Giờ muốn kiếm cùng khó lắm.
– Bao nhiêu hả chị?
– 1 triệu 850 ngàn.
Tôi nuốt nước bọt khi nghe cái giá bằng tiền ăn học cả tháng bố mẹ cho của tôi. Không đủ tiền trong người tôi đành nói với chị:
– Chị để cho em nhé, ở đây em còn 1triệu. Tiền thiếu chị vài ngày nữa em mang tới trả được không?
Bà chị họ gật đầu cười:
– Với em thì ok rồi, nhưng không biết cô nàng nào may mắn thế? Nếu cô gái đó không biết giá trị của chiếc túi và giá trị của em thì đó chỉ là một kẻ vứt đi.
Tôi nín thinh khi nghe câu nói của chị. Có lẽ là tôi ảo tưởng về tương lai tốt đẹp, hoặc tôi chỉ là kẻ ngốc nghếch nên không biết nói sao trước câu nhận xét kỳ lạ ấy.
Bắt xe quay lại trường. Dù mệt mỏi tôi vẫn rất vui và nở nụ cười rạng rỡ. Tôi mong chờ đến giây phút Duyên nhận cái túi và sẽ cười nói cảm ơn tôi… Chao ôi tôi chẳng dám nghĩ điều gì xa xăm quá nữa, tôi sợ mình sẽ vui sướng quá mà quên đi mọi việc xung quanh mất thôi.
Sáng hôm sau đến trường, đợi giờ giải lao tôi hẹn Duyên qua lấy. Duyên cầm túi, ánh mắt bình thản như thường:
– À được đấy, cậu kiếm nó có khó không?
Tôi thì thầm:
– Cũng không khó lắm.
– Vậy à. Thôi tớ đi nhé.
Duyên nói nhanh gọn như muốn chấm dứt câu chuyện vô vị, ánh mắt cậu ấy không háo hức, mừng rỡ như những gì tôi nghĩ. Một khoảng khắc rất ngắn, tôi chết sững, chao đảo và quay về thực tại. Linh cầm cuốn sách đi ngang qua nhưng không dừng lại. Bóng cậu ấy đi khuất nơi cuối hành lang.
Suốt ngày hôm ấy, tôi không sao tập trung được khi nghĩ về những cảm giác lúc đó. Cảm giác của một kẻ khờ, ngốc nghếch đang lạc đi trong một xứ sương mù không tìm được lối thoát, cứ đâm đầu vào bờ đá mà đi. Cuối cùng chỉ khiến bản thân chịu đau đớn.
Vài ngày sau đó, đi học tôi thấy Duyên cười nói vui vẻ cùng đám con trai khác trong trường. Buổi trưa có chiếc Camry đứng đợi sẵn cậu ấy ở cổng. Tôi đứng từ xa nhìn, một cảm giác chết đừ đừ xuất hiện trong tim.
Một buổi sáng, sau giờ tan học, thấy chán nản tôi nán lại trên giảng đường, dạo qua các phòng khác. Chợt từ phía bên trong tôi nghe có tiếng người đang nói chuyện. Liếc nhìn qua khe hở của cửa sổ thấy bóng dáng của Duyên và Linh:
– Sao cậu lại vứt nó đi?
Linh nói và đưa tay chỉ vào chiếc túi đang ở trên bàn. Tôi sững sờ khi nhận ra đó là chiếc túi tôi đã mua tặng Duyên. Duyên thản nhiên trả lời:
– Thứ rẻ bèo này ở đâu mà chẳng kiếm được, cậu xem đi hàng loại một mà anh chàng khóa trên tặng tớ đó.
Duyên nói vừa giơ chiếc túi lên cao. Linh nhìn cậu ấy với đôi mắt đỏ ngầu như rất tức giận. Tôi đứng từ xa chỉ biết nhìn và lặng người khi nghe thấy những điều Duyên nói. “Rẻ bèo ư, đúng là câu nói của tiểu thư nhà giàu. Đối với tôi thì nó là cả tháng ăn học của mình rồi”. Tôi thấy Linh gào lên:
– Sao cậu lại quá đáng như vậy?
Duyên nhìn cậu ấy với đôi mắt rỗng tuếch, miệng cười nhạo báng:
– Hôm nay cậu say à, sao lại phát điên như thế.
Linh quay lưng cầm chiếc túi bỏ đi, chắc cậu ấy biết tranh cãi với một người như thế cũng chẳng được gì.
Chạm mặt tôi ở cửa, Linh rất bất ngờ còn Duyên sau một vài giây ngạc nhiên thì trở nên bình thản:
– Gặp cậu ở đây cũng tốt, trả lại cái túi cho cậu.
Duyên nói xong phớt lờ đi qua trước mắt tôi dáng điệu đầy khinh bỉ. Tự nhiên tôi thấy trách bản thân vì đã tự đâm vào tim mình một nhát dao. Lòng tự trọng của tôi đã bị tổn thương trầm trọng, tôi cảm thấy mình sắp sửa phát điên.
Tôi quay đi, lang thang về phòng ký túc. Mãi đến cửa mới nhận ra Linh đi theo tôi từ nãy tới giờ. Cậu ấy đưa tôi cái túi và quay ra về. Lúc này tôi chợt nhận ra Linh không phải người lạnh lùng như tôi thường nghĩ. Chí ít cậu ấy còn biết cách tôn trọng và quan tâm những người xung quanh.
Ngày hôm sau, tôi đã quyết từ bỏ những mơ mộng không đáng có quay về với thực tại của mình. Tôi lại gặp Linh đang ngồi đọc sách dưới hàng ghế đá. Tôi nhẹ nhàng bước tới, chưa kịp nói gì Linh đã lên tiếng:
– Cậu ngồi đi, tớ có trộm cắp gì đâu mà cậu lại giống như rình mò vậy?
Linh gấp trang sách đọc giở lại và đưa đôi mắt nhìn tôi. Đôi mắt nâu nạt lấp lánh tưởng như nhìn tận được vào trong tim tôi. Tôi chợt giật mình và ngồi xuống bên cạnh Linh:
– Chuyện của tớ với Duyên, sao cậu lại quan tâm nhiều thế.
Đôi mắt vẫn chăm chăm nhìn vào trang sách Linh đáp một cách lạnh lùng:
– Vì là bạn bè, tớ không muốn nó xảy ra như thế.
Hôm nay tôi mới nhìn kỹ Linh, cậu ấy ăn mặc cũng giản dị thật nhưng trên khuôn mặt lại toát lên một nét quý phái của bậc đại tiểu thư.
Sau này thân với Linh hơn tôi thường được cậu ấy chở đi chơi bằng chiếc vespa màu trắng của mình. Dù sao thì tôi cũng không biết chạy xe ga. Có thể sẽ có nhiều người cho rằng đó chỉ là triết lý của kẻ nghèo nhưng với tôi chẳng sao hết.
Tôi nhận thấy cô bạn này không phải người dễ hiểu, vẻ ngoài giản dị, không phô trương nhưng làm việc luôn theo một cảm hứng nhất định nào đó. Chẳng hạn như cậu ấy gửi xe cách cửa hàng hơn 100 mét chỉ để chạy vào đó mua mấy cuốn sách mà chẳng mảy may đưa xe lại dựng ngay chỗ để xe ở đó. Những hành động luôn khiến tôi giật mình. Một cô gái thông minh dễ sợ.
Rồi một ngày cuối tháng 11, Linh hẹn gặp tôi ở cổng. Vừa thấy tôi đi ra cậu ấy vứt cho tôi một chiếc Jacket màu đen:
– Tặng cậu đấy, chúc mừng sinh nhật.
Hôm nay là sinh nhật tôi à, tôi cũng chẳng nhớ nữa. Nhưng mà có ai tặng quà kiểu thế này không? Tôi suy nghĩ bâng quơ một lát rồi nhận ra còn chưa kịp cảm ơn cậu ấy đã phóng xe đi mất hút.
Từ ngày chơi thân với Linh tôi cũng thay đổi đôi chút trong phong cách ăn mặc. Cũng chỉ là mấy bộ quần áo đơn giản, rẻ tiền mà Linh gợi ý cho tôi mua. Nhưng hình như tôi thấy mình cũng thay đổi hơn tý chút. Linh chẳng bao giờ chê bai, hay nói không điều gì. Cậu ấy chỉ luôn nói “nên” như thế này, hoặc “nên” như thế kia…. Từ “nên” tôi nghe của Linh nhiều đến nỗi thành thói quen, hễ cậu ấy bảo “nên” gì là tôi làm theo ngay. Tôi sẽ chẳng bất ngờ gì mấy với bản thân cho đến một ngày khi tôi đi qua ký túc nữ. Tôi nghe được những tiếng cười nói và khen tôi đẹp trai. Lúc đó tôi chợt nghĩ: “Đẹp ư, chắc họ trêu mình thôi”. Lúc bước lên cầu thang về ký túc tôi dừng lại trước gương. Một chút ngạc nhiên rỗi sững sờ: ” Ai đây vậy, mình ư”. Tóc vuốt mái nhẹ nhàng sang trái. Bên trong một chiếc sơ mi trắng, khoác bên ngoài chiêc Jacket màu đen Linh tặng. Quần Jean màu đen cùng một đôi Sport mới mua cách đây mấy ngày. Tôi bỗng dưng trở thành một người khác hẳn. Cái dáng lếch thếch ngày xưa hoàn toàn biến mất. Lúc này tôi nhận ra mình cũng thật đẹp trai.
Lúc này gần cuối tháng 12. Một buổi tối chủ nhật Linh hẹn tôi đi xem phim nên về muộn. Vừa bước vào phòng lũ bạn còn chưa ngủ, Thái cậu bạn thân nhất lên tiếng:
– Tụi này hơi bất ngờ đó, Duy hay lếch thếch của chúng ta mà cũng yêu được một đại tiểu thư nhà giàu. Hơn bọn này rồi.
Tôi hơi ngạc nhiên một chút vì không hiểu lũ bạn nói gì, cứ nghĩ bọn họ đùa. Lúc sau ngồi xuống nghe bọn họ nói tôi mới biết: Linh đúng là một đại tiểu thư thật, cha cậu ấy là chủ tịch một tập đoàn lớn, mẹ làm giám đốc một thẩm mỹ viện lớn giữa Hà Nội. Đi học bằng xe máy vậy thôi chứ nếu muốn đi ô tô cũng có rồi. Tôi ngồi ngơ ngác khi nghe lũ bạn nói:
– Chứ ông theo đuổi Linh vì cái gì hả? Không biết gì về gia cảnh người ta hết.
Tôi im lặng, tưởng chừng như trái tim chết đứng một lần nữa. Tôi tự hỏi sao Linh chưa bao giờ nói với tôi về gia đình cậu ấy. Những nơi cậu ấy và tôi đến cũng chỉ là quán trà chanh bên lề đường, một vài quán ăn rẻ tiền bình thường hoàn toàn không phù hợp với gia thế của cậu ấy. Đêm đó tôi không ngủ được, nằm trằn trọc suy nghĩ thật lâu.
Sáng hôm sau đi học tôi hẹn gặp Linh. Linh vẫn như mọi ngày ngồi dưới ghế đá với một cuốn sách, vẫn cười ngây ngô và nói một vài câu lạnh lùng khó hiểu.
– Từ nay chúng ta đừng gặp nhau nữa.
Câu nói của tôi khiến Linh ngạc nhiên, tròn mắt nhìn tôi đầy nghi hoặc. Tôi tiếp tục cho cậu ấy một lý do:
– Tại sao cậu không cho tớ biết về gia thế của cậu?
– Đó là lý do à?.
Linh lạnh lùng nhìn tôi và hỏi, tôi thật sự không biết nói gì nên chỉ im lặng. Linh gấp cuốn sách, đứng dậy, cậu ấy không nhìn tôi:
– Nếu lý do là vì tớ sinh ra trong một gia đình giàu có thì cậu đúng là kẻ ngốc. Nhưng nếu thật sự cậu muốn vậy tớ sẽ chấp nhận.
Linh đi thẳng về phía cuối sân trường, tôi có thể cảm nhận được nỗi buồn sâu trong đôi mắt nâu của Linh. Kể từ hôm đó chúng tôi không gặp nhau nữa. Còn tôi có đôi chút thay đổi. Tôi bắt đầu tập hút thuốc. Chỉ để những lúc ngồi một mình nghĩ đến Linh tôi còn có thứ để mà làm bạn.
10h đêm, một ngày cuối tuần. Tôi ngồi dựa vào ban công trước phòng ký túc. Thái đi ra, lấy một điếu thuốc, ngồi xuống cạnh tôi:
– Ông biết hút thuốc từ bao giờ thế? Nếu bị bắt là tôi và ông khỏi cần đi học luôn.
Tôi cười chua chát:
– Biết chút cũng tốt. Sao ông chưa ngủ?
– Trông ông sầu thế này, tôi ngủ sao nổi. Ông đang nghĩ đến Linh sao?
– Ừ, cuộc đời đúng là thường hay trêu người.
– Thôi, ông đừng buồn nữa. Sống ở đời đành tin vào một chữ “duyên”.
– Đành phó mặc cho số phận sao?
– Gặp nhau là duyên phận, nhưng ra đi hay ở lại là do quyết định của mỗi người.
– Tôi cũng muốn ở lại nhưng tôi không thể…?
– Sao ông không cố gắng tin vào bản thân một lần. Thôi muộn rồi vào ngủ đi ông, ngồi ngoài thế này dễ bị cảm lạnh lắm.
– Tin ư, ừ, chắc vậy…
Thái vỗ vai động viên tôi, rồi cậu ta đứng lên néo tay tôi đứng dậy, lôi tôi vào phòng kết thúc một buổi tối ảm đạm. Thời gian sau tôi vẫn suy nghĩ về những điều Thái nói.
Càng dần về sau, tôi cũng có vài người tán tỉnh, theo đuổi. Tôi cũng nhận lời tham gia một vài buổi họp nhóm, vài bữa tiệc nhỏ cùng đám bạn. Nhưng càng như vậy nỗi nhớ và cảm giác thiếu vắng một người bên cạnh trong lòng tôi lại lớn dần hơn. Sau mỗi bữa tiệc tàn, tôi lại lang thang một mình trên con phố nhỏ, ánh đèn đêm mờ nhạt, gió rít qua tôi cảm giác được rõ rệt của giá lạnh đang về. Đêm nay tôi lại cô độc trên con đường này.
Những ngày sắp ra trường, tôi thường đứng từ xa nhìn Linh. Cậu ấy vẫn như vậy vẫn ngồi dưới ghế đá, trên tay là một cuốn tiểu thuyết dày cộm. Tôi chỉ dám đứng từ xa nhìn Linh bởi tôi biết cậu ấy thuộc về một thế giới hoàn tòan khác biệt. Thế giới của những người hoàn hảo, nụ cười, hạnh phúc và con đường thành công luôn mở sẳn. Đi những chiếc xe xịn, có cả vô số những bí mật. Và xung quanh Linh luôn có biết bao chàng công tử giàu có săn đón… Một thế giới mà tôi không thuộc về. Có thể Linh không hoàn toàn giống họ, nhưng sinh ra cô ấy đã thuộc về nới đó. Có lẽ ban đầu chúng tôi không nên quen biết nhau. Trái tim của Linh không nên đi lạc về thế giới của tôi, có lẽ nếu như vậy Linh sẽ không phải buồn khổ và mãi mãi hạnh phúc.
Tôi biết lựa chọn ra đi thế này có lẽ là tôi quá ngốc. Nhưng như vậy sẽ tốt cho Linh và cho cả tôi nữa. Đôi khi trong tình yêu rời xa lại là giải pháp tốt cho cả hai người. Nên tôi đành để trái tim mình thêm một lần đi lạc, lạc về nơi nào đó, một thế giới không có Linh.
Theo :Doctruyenngan.mobi

Thứ Hai, 15 tháng 8, 2016

Top 11 Tựa Game Bị Cấm Cùng Lý Do

Top những tựa game bị cấm với các lí do khác nhau từ trớ trêu, hiểu nhầm cho tới vì bạo lực, bệnh hoạn…Hệ thống kiểm duyệt, vốn là một vấn đề luôn đầy nóng bỏng trong thế giới game thế giới.
Theo đó, một nhà phát triển game không chỉ phải làm game sao cho thật hay mà còn phải điều chỉnh sao cho phù hợp với thị hiếu thị trường. Bởi lẽ vậy, nhiều trường hợp trớ trêu đã xảy ra, tin tức game online trong đó một số trường hợp game bị ban đơn thuần vì những sự hiểu nhầm đầy lãng xẹt về mặt văn hóa. Một số trường hợp khác thì lại vô cùng đích đáng do sự nhảm nhí, bạo lực, đồi trụy cấm độ cao hay hàng loạt các thứ trên một lúc. Trong khuôn khổ bài viết này, chúng ta sẽ cùng tìm hiểu những tựa game tiêu biểu nhất bị ban vì các lí do khác nhau trên khắp thế giới.

1/ Manhunt 2

maxresdefault Top 11 tựa game bị cấm cùng lý do 1
Những trò chơi đến từ hãng Rockstar sẽ xuất hiện trong danh sách này kha khá lần đó. Vốn dĩ, tựa game ăn khách Grand Theft Auto đã gây ra hàng đống tranh cãi cho công luận rồi. Nhưng chỉ đến khi tựa game “đặc biệt bạo lực” Manhunt ra đời thì ngọn lửa chỉ trích mới được thôi bùng lên. tin tức game online Lập tức một số quốc gia tương đối nhạy cảm như New Zealand, Australia… đã ra lệnh cấm nhập khẩu tựa game này. Tuy nhiên tới phiên bản Manhunt 2, khi các yếu tố bạo lực được đẩy lên một tầm cao man rợ mới khủng khiếp hơn nữa thì việc ngăn cấm mới mở rộng ra hầu hết các quốc gia trên thế giới. Ngay cả thoáng như Mỹ nhưng tựa game này cũng được liệt vào dạng AO (Adult Only – chỉ dành cho người đã trường thành). Tại Anh, họ thậm chí còn… từ chối xếp hạng tuổi tác cho Manhunt 2 vì cho rằng nó thậm chí không đáng để được họ mất thời gian. Phải cho tới khi Rockstars ra mắt một phiên bản cắt giảm bạo lực thì nó mới được phát hành tịa Anh. Còn tại một loạt quốc gia khác như Đức, Ireland, New Zealand, Kuwait, Ả Rập Saudi, Hàn Quốc… Manhunt 2 bị ban thẳng tay luôn chứ khỏi có được cắt giảm chi cả.

2/ Tom Clancy’s Ghost Recon Advanced Warfighter 2

Tom Clancy Ghost Recon Advanced Warfighter Full Version Top 11 tựa game bị cấm cùng lý do 2
Nghe có vẻ lạ tai phải không các bạn, bởi series game của Tom Clancy vốn không có gì là đặc biệt nhạy cảm cả. Và Mexico cũng không phải một quốc gia khắt khe gì cho lắm trong chuyện kiểm duyệt game hay bạo lực cả. Nhưng đáng tiếc cho Tom Clancy’s Ghost Recon Advanced Warfighter 2 khi nó lại lấy bối cảnh phần lớn tại Mexico, chính xác là tại thành phố Ciudad Juarez, và cái cách nó khắc họa thành phố nọ thì không được đẹp đẽ cho lắm.
Trong Advanced Warfighter 2, Juarez được khắc họa lên là một thành phố tồi tệ, băng đảng hoành hành, bạo lực tràn lan và thực tế thì… cũng đúng như vậy thật, các băng đảng buôn ma túy giết chóc lẫn nhau như cơm bữa tại đây. Ấy tuy nhiên việc này lại làm chính quyền thành phố Juarez đặc biệt tự ái dẫn tới cấm phát hành phiên bản Tom Clancy’s Ghost Recon này tại đây luôn. tin tức game online Mặc dù đội ngũ phát triển đã làm việc với chính quyền Mexico để cắp gairm một phố tình tiết băng đảng giết chóc… trong một số cảnh giao tranh trong khu vực thành phố nhưng lệnh cấm vẫn được duy trì.

3/ Postal 2

postal-2-1 Top 11 tựa game bị cấm cùng lý do 3
Ừ thì cũng có nhiều tựa game tồi, xây dựng không khí tệ và nhảm nhí nhưng chả có tựa game này đẩy việc này đi xa như series game Postal cả.Các phiên bản Postal đều có mô típ chung là bạn vào vai một nhân vật bình thường rồi đi khắp nơi làm đủ thứ trò bạo lực, điên khùng và bệnh hoạn. Tất nhiên lồng ghép vào đó cũng là các yếu tố hài hước mang hơi hướng bềnh bềnh mà ít người nuốt nổi. Và trong đó bao gồm có New Zealand, vốn vô cùng khắt khe về vấn đề này.
Cụ thể thì danh sách dài những lí do khiến Postal 2 ăn ban bởi chính quyền New Zealand bao gồm có: “Nội dung thô tục, đáng ghét, kinh tởm, kích động bạo lực mạnh, tàn nhẫn với động vật, kì thị đồng tính, kì thị chủng tộc, giới tính và… phô bày việc đại tiểu tiện.” Và thẳng thắn mà nói thì danh sách trên chả có sai đâu, tất cả đều có trong Postal 2 cả và nó không nhằm mục đích truyền tải một thông tđiệp hay nói lên một câu chuyện gì cả mà hoàn toàn bệnh hoạn và vô nghĩa.
Sở hữu một bản game Postal 2 tại New Zealand đồng nghĩa với phạm pháp và bạn sẽ bị phạt tới 1400$ cho hành động đó. Qúa phí phạm cho một trò chơi vô nghĩa.

4/ Custer’s Revenge

18j1dlt9podhjjpg Top 11 tựa game bị cấm cùng lý do 4
Trong suốt chiều dài lịch sử video game thì con người đã luôn tìm cách porn hóa nó. Và trò chơi đầu tiên nổi danh cho hướng phát triển này là Custer’s Revenge, trên hệ máy Atari 2600 vào năm 1982. Sản xuất bởi Canoga Park, phát triển bởi Mystique. Nội dung game thì rất nhảm nhí đó là bạn điều khiển tướng Custer vượt qua làn mưa tên để tới được vị trí một nữ thổ dân bị trói vào một cây cột rồi xxx.
Thiếu tướng George Armstrong Custer, chỉ huy kị binh Hoa Kỳ vốn là một vị tướng vô cùng nổi tiếng trong chiến tranh da đỏ khi dẫn đầu trung đoàn 7 kị binh đối đầu với lực lượng vượt trội của các bộ tộc da đỏ Lakota, Dakota, Bắc Cheyenne và Arapaho rồi tử trận cùng toàn bộ binh sĩ. Thế nên hẳn nhiên khi tựa game này ra mắt nó đã phải chịu sự chỉ trích vô cùng gay gắt không chỉ bởi nội dung nhảm nhí, mang tính phỉ báng mà còn cả những người chống bạo lực tình dục nữa. Thậm chí còn có thông tin cho rằng tựa game này đã làm dấy nên một làn sóng cưỡng bức phụ nữ da đỏ nữa. Hiển nhiên là hàng loạt bang, thành phố Hoa Kỳ cùng nhiều nước trên thế giới đã lập tức cấm trò chơi này rồi.

5/ The Pokemon Trading Card

pokemon-590x505 Top 11 tựa game bị cấm cùng lý do 5
Quốc gia nào lại đi cấm một tựa game vô hại như Pokemon Trading Card game cơ chứ? Ả Rập Saudi ! Quốc gia Hồi Giáo truyền thống này đã ra lệnh cấm nhập khẩu và lưu hành cả phiên bản đĩa CD lẫn kĩ thuật số của The Pokemon Trading Card Game vào năm 2001. Chú Pokemon dễ thương Pikachu cùng các chiến hữu của mình bị coi là mối đe dọa cho an ninh quốc gia của Ả Rập Saudi.
Tại sao? Đơn giản vì biểu tượng năng lượng trong game nhìn giống giống như “Vì sao David” của đạo Do Thái. Mà các quốc gia Hồi giáo Trung Đông và thực ra là đạo Hồi Giáo nói chung vô cùng kì thị người Do Thái, và cụ thể hơn là Israel, tồn tại như một sự thách thức cho sự độc tôn của Hồi Giáo tại khu vực.
Nói sao nhỉ, theo kinh Koran của Hồi Giáo thì: “Hỡi những tín đồ, đừng bao giờ kết bạn với người Do Thái và người Thiên Chúa” — Koran 5:52

6/ Grand Theft Auto

063 Top 11 tựa game bị cấm cùng lý do 6
GTA, GTA, GTA, ồ GTA thì quá nổi tiếng rồi, nhưng không chỉ vì bởi hình-âm đẹp, cốt truyện hay, xây dựng nhân vật tối, lối chơi hay, thoải mái… mà còn bởi cách nó thể hiện cốt truyện của mình với vô vàn tình huống bạo lực. Thêm nữa quá nhiều các pha bạo lực, giết chóc và tàn phá trong game khiến nó chịu rất nhiều sự chỉ trích trên thế giới.
Dẫu vậy, dù bị cắt xén, chỉnh sửa, xếp hạng độ tuổi ngặt nghèo tại nhiều nước trên thế giới thì chỉ duy có Thái Lan là cấm tiệt GTA. Căn nguyên là bởi năm 2008, một thanh niên tên Polwat Chino vẫy taxi rồi cầm dao đâm tài xế đến chết. Khi bị bắt y khai là do nhìn giết người trong game có vẻ dễ mà ảnh lại đang cần tiền để chơi game. Chính quyền Thái Lan phản ứng lập tức bằng việc đặt GTA ra ngoài vòng pháp luật.

7/Command & Conquer: Generals

command-and-conquer-generals-590x407 Top 11 tựa game bị cấm cùng lý do 7
Tựa game ra mắt bởi EA vào năm 2006 này thì rất là lành hiền như cả series nó vốn như vậy rồi, nó không quá bạo lực, thô tục hay nhảm nhí gì cả. Chỉ đơn giản là nội dung bao gồm việc làm… nổ tung một quốc gia nào đấy rồi bị nước đó cấm thôi. Và quốc gia hãm tài, nhạy cảm đó chính là CHND Trung Quốc.
Chả là ngay từ khi mở màn phần chơi chiến dịch, bạn đã được chứng kiến một khung cảnh cháy nổ đầy mãn nhãn với một đầu đạn hạt nhân được kích nổ tại… Bắc Kinh, sau đó là Đạp Tam Hiệp cũng tan tành theo khói bụi luôn. Tất nhiên chuyện các bối cảnh thủ đô, thành phố lớn bị phá hủy cũng không có gì là lạ cả, tỉ như G.I Joe, Independence Day: Resurgence từng làm sụp cả tháp Effiel, hủy diệt London… vậy đó. Nhưng như đã nói, do quá hãm tài và nhạy cảm nên Trung Quốc đã quyết định ra lệnh cấm bán cả series game Command & Conquer tại nước này luôn.

8/Bully

12200_screenshots_2015-01-06_00001 Top 11 tựa game bị cấm cùng lý do 8
Như đã nói với các bạn, các tựa game của Rockstar sẽ xuất hiện tới vài lần trong danh sách này mà. Bully, tức “Bắt nạt” ra mắt vào năm 2006 lấy bối cảnh trường học, bạn sẽ vào vai một cậu học sinh quậy phá, rắn mặt hòa nhập vào cuộc sống học đường và có thể bày những trò nghịch phá tai ác, bắt nạt bạn bè như mình muốn. Và cũng như nhiều tựa game khác của Rockstar, hứng chịu hàng đống chỉ trích về phía mình do nội dung đầy tranh cãi.
Tuy nhiên tại tỉnh Rio Grande do Sul, phía cực nam Brazil, chính quyền sở tại quyết định cấm thẳng tay Bully luôn do đặt bối cảnh trường học cùng nội dung “có tiềm năng gây hại” tới giới trẻ, các em nhỏ, thiếu niên. Mua bán hay sở hữu tựa game này sẽ khiến bạn phải nhận án pahtj 1000 reals Brazil đó.

9/ EA Sports MMA

EASMMAmultiSCRN1 Top 11 tựa game bị cấm cùng lý do 9
Các bạn đã thấy những tựa game bị ban đầy chính đáng, và cả những tựa game bị ban vì lí do kì quặc. Nhưng hẳn chưa lí do nào kì quặc như lí do khiến EA Sports MMA bị ban tại Đan Mạch. Tựa game này sẽ đưa bạn đến với những pha thi đấu đối kháng MMA trong lồng sắt. Dù có đánh giá tốt nhưng buồn thay doanh thu của EA Sports MMA lại không được cao cho lắm. Đây là một tựa game thể thao, dù lấy bối cánh đối kháng tay đôi của MMA nhưng nó cũng không quá bạo lực hay máu me gì cho lắm. Vậy nhưng EA Sports MMA lại bị cấm phát hành tại Đan Mạch bởi… nước tăng lực trong trò chơi.
Chả là EA Sports MMA có nhận quảng cáo một số nhãn hiệu nước tăng lực có chứa đường và Caffein, và như vậy là trái luật pháp sở tại ở Đan Mạch. Thế nhưng khá kì lạ là thay vì chỉnh sửa lại vài cái quảng cáo để được phát hành tại Đan Mạch thì EA lại chọn cứ để nó bị ban khỏi phải bán luôn.

10/ The Guy Game

001417s13 Top 11 tựa game bị cấm cùng lý do 10
Tựa game nào mà có thể bị cấm bán ngay ở Mỹ, một quốc gia nổi tiếng là thoáng và tự do cơ chứ? Đó là The Guy Game, phát hành năm 2004 bởi Top Heavy Studio tựa game duy nhất bị cấm lưu hành tại Mỹ. Nội dung của nó thì cũng nhảm nhí vớ vẩn thôi, bạn sẽ được đặt vào các mẩu hội thoại khác nhau và nếu trả lời đúng thì phần thưởng sẽ là được xem các cô gái trẻ nóng bỏng… cởi áo ra khoe ngực.
Với Mỹ thì đây cũng không phải là chuyện gì lạ lung hay kinh thiên động địa gì cho lắm. Nhưng không may cho Top Heavy Studio đó là một trong những cô gái khoe ngực đó mới có 17 tuổi. Và ừ, Mỹ thì thoáng đấy nhưng họ bảo hộ quyền con người, quyền trẻ em rất là gay gắt đó ra, bạn cứ trông gương Minh Béo mới thử đặt chân lên Mỹ đã sa chân vào tù mà xem. Thế là Top Heavy Studio ngay lập tức bị kiện ra tòa án vì vi phạm luật về hành vi truyền bá hành động khiêu dâm của trẻ em. Phiên tòa kết thúc cấp kì bởi một thẩm phán tại Travis County, Texas, án phạt là toàn bộ các ấn phẩm của The Guy Game bị tịch thu, tựa game bị cấm vĩnh viễn và chìm vào quên lãng tại Mỹ.

11/ R**elay

241447-rapelay-windows-screenshot-the-circle-is-complete Top 11 tựa game bị cấm cùng lý do 11
Cuối cùng và cũng là tiêu biểu nhất, R**elay! Dù đã censor rồi nhưng chắc các bạn cũng chả lạ gì tựa game này đâu nhỉ? Trong danh sách nói trên cũng có nhiều tựa game bị ban đơn thuần vì hiểu nhẩm, mâu thuẩn lạ kì về văn hóa… nhưng chắc chắn không phải tại R**elay, khi ra mắt vào năm 2006 bởi Studio tới từ Nhật Bản chuyên sản xuất các tựa game khiêu dâm, Illusion. R**elay đã nhanh chóng thổi bùng lên cơn báo chỉ trích đầy gay gắt khi cho bạn nhập vai một tên biến thái rình rập một bà mẹ và hai cô con gái rồi giở trò đồi bại với họ.
Với nội dung bệnh hoạn như vậy, R**elay nhanh chóng bị cấm bán tại hàng loạt quốc gia trên thế giới. Tiêu biểu như Argentina, Indonesia, New Zealand. Tại Mỹ thì tựa game này bị dán nhãn AO (Adult Only – chỉ dành cho người lớn) và chỉ có rất ít người có thể chạm tay vào tựa game rẻ tiền này.

Thứ Sáu, 5 tháng 8, 2016

Đòi Chụp Ảnh Đắt Tiền, Chồng Sắp Cưới Tát Vợ Nổ Đom Đóm Mắt

Hai nhà đã tính toán cưới xin đâu vào đấy, nhưng giờ nhìn anh ta tôi thấy sợ. Ám ảnh về cái tát chảy máu mồm trước ngày đính hôn khiến tôi kinh hãi về một người chồng vũ phu.
Nghe mốc thời gian yêu nhau 4 năm của chúng tôi, ai cũng nghĩ là dài, là quá đủ hiểu nhau rồi. Bản thân tôi cũng nghĩ mình biết quá rõ về người đàn ông đó. Nhưng tôi đã nhầm. Thực tế, nghệ thuật yêu chúng tôi không có quá nhiều thời gian để tìm hiểu đối phương. Và sự thật về người chồng vũ phu giờ mới được bộc lộ khiến tôi không khỏi bàng hoàng.

Chúng tôi yêu được 4 năm. nghệ thuật yêu Gọi là như thế nhưng thực ra thời gian gần nhau chỉ vỏn vẹn chưa đầy 1 năm. Còn lại, phần lớn là xa bởi anh đi xuất khẩu lao động ở nước ngoài. 1 năm đầu quen nhau, tôi là nhân viên văn phòng còn anh làm việc vớ vẩn để đợi lịch ra nước ngoài. Mới quen biết nên anh chừng mực, dễ chịu, ăn nói nhẹ nhàng khiến tôi cực kì có cảm tình. Hai đứa tiến triển khá nhanh, mọi thứ đều tốt đẹp và êm ả.
Cuối cùng anh phải đi làm ở xa, tôi cũng khá bình thản đón nhận điều này. Tôi coi đây là một cách để kiểm chứng tình yêu. Nếu chúng tôi thực sự dành cho nhau thì hai đứa sẽ giữ gìn được tình cảm này. Nghĩ thế nên tôi không buồn, cũng chẳng lo ngại. Trước ngày anh đi, chúng tôi có về ra mắt hai bên gia đình, bố mẹ của chúng tôi đều ủng hộ quyết định này. Thậm chí, nhà anh rất thương tôi vì con gái mà phải chờ đợi 3 năm liền không phải là điều dễ dàng. Bố mẹ anh còn nói nếu chúng tôi không có duyên phận đến với nhau thì hai bác sẽ nhận làm con nuôi bởi vì họ rất quý tôi.
Được sự hậu thuẫn của hai nhà nên dù xa cách, tình cảm của chúng tôi vẫn được duy trì. Anh thường xuyên điện thoại về hỏi thăm, nghệ thuật yêu trò chuyện cùng tôi. Ở nhà, tôi cũng đảo qua thăm gia đình anh luôn. Thời gian hơn 3 năm dài đằng đẵng cũng qua đi nhanh hơn tôi hình dung. Hai đứa vẫn giữ được tình cảm, không để khoảng cách làm chia lìa.
Ngay sau khi anh về nước, chúng tôi mừng mừng tủi tủi. Bố mẹ hai nhà đề nghị cưới luôn bởi vì cả tôi và anh không còn trẻ nữa. Thời gian yêu nhau lâu như vậy cũng đủ nói lên tình cảm của hai đứa rồi. Tôi háo hức vô cùng khi cuối cùng ngày viên mãn cũng đến với mình.
Tôi và anh chuẩn bị cho đám cưới, đây cũng là lúc tôi hiểu rõ hơn về con người anh. Anh đi nước ngoài về, của cải tích cóp được không phải là ít. Tôi chưa đòi hỏi thứ gì quá đáng cho mình cả mặc dù anh có điều kiện. Mọi thứ mà tôi mong đợi cũng chỉ bình thường như bao người con gái khác. Thế nhưng thứ gì anh cũng gạt đi cho là không cần thiết hoặc có mua thì dùng loại đểu với lí do “Mỗi ngày cưới cần chứ bình thường có mặc mấy đâu”. Là con gái, cả đời có một lần, tôi tủi thân ghê gớm nhưng cố gắng nhẫn nhịn bởi lẽ đợi chờ đến lúc này, không lẽ chỉ vì mấy chuyện cỏn con mà cãi nhau.
Duy chỉ có bộ ảnh cưới, tôi là người trân trọng kỉ niệm, hơn nữa, hai đứa tiếng là yêu nhau 4 năm nhưng chưa có nhiều điều đáng nhớ với nhau bởi phần lớn anh đi xa, vì thế, tôi muốn chụp một bộ khoảng 10 triệu, vừa kết hợp đi du lịch vừa chụp. Thế mà nghe xong, anh nổi cáu. Anh bảo không cần thiết, quá hoang phí.
Thực sự tôi chưa bao giờ đòi hỏi anh cái gì quá đáng. 4 năm yêu nhau tôi chưa có lấy một món quà giá trị từ anh. Ngay cả khi anh về nước sau 3 năm xa cách, anh cũng chẳng có lấy một thứ kỉ niệm nào đáng giá tặng tôi. Tôi thấy yêu anh, đã quá thiệt thòi. Vả lại, với kinh phí như vậy và tiềm lực kinh tế của hai chúng tôi chẳng có gì là quá sức. Vậy mà…
Tôi giận dỗi và bật khóc. Anh nói sa sả bên tai khiến tôi như muốn nổi điên. Tôi hét lên: “Anh thôi đi, anh thật là keo kiệt”. Trời ơi, vậy mà sau câu nói đó, anh thẳng tay tát tôi một cái trời giáng. Anh chỉ thẳng mặt tôi và bảo: “Em đừng có láo. Chưa cưới, nghệ thuật yêu chưa làm vợ mà đã hỗn hào, đè lên đầu lên cổ chồng thế này thì về sống ai dạy bảo được em. Quan điểm của anh rất rõ ràng, làm vợ cấm được lớn tiếng cái cự chồng, em quát tháo, chửi bới ai ở đây”.
Tôi như người rơi xuống vực sâu sau cái tát đó. Tôi cảm tưởng như trời đất sụp đổ vậy. Có ai gần đến ngày cưới mà còn bị chồng tát như tôi không. Anh tát mạnh đến mức khóe miệng của tôi chảy máu. Tôi chạy về nhà, không thèm gặp anh và khóc như mưa.
Mẹ tôi hỏi có chuyện gì tôi cũng không dám nói. Suốt 1 tuần qua, ngày cưới gần đến nơi rồi nhưng anh cũng không thèm liên lạc với tôi hỏi vụ đi chụp ảnh cưới. Tôi tất nhiên không điện thoại cho anh. Càng nằm ở nhà nghĩ ngợi tôi càng cảm thấy sợ. Dường như 4 năm qua tôi chưa đủ để hiểu về anh. Xa nhau, không có nhiều cơ hội để trải nghiệm nên tôi không biết được tính khí con người anh cục cằn, vũ phu như thế.
Bây giờ trong đầu tôi chẳng có tâm trí đâu để nghĩ đến cưới xin, tôi chỉ muốn chạy trốn khỏi anh ta. Một con người vừa keo kiệt, vừa cố chấp lại ưa bạo lực như thế làm sao có thể sống đời ở kiếp được cơ chứ? Tôi chưa dám nói chuyện này với ai vì chưa biết phải quyết định ra sao? Giờ mà hủy hôn thì cơ sự có tồi tệ lắm không?
Theo: eva